Kiệt tác
(Trích tác phẩm GƠ CỬA THIỀN của
Thiền Sư Muju)
Khi đến thăm chùa Ơbaku ở Kyoto, người
ta có thể nh́n thấy ngay ḍng chữ khắc trên cổng chùa: “Đệ
Nhất Đế”. Những chữ này cực kỳ lớn và luôn được những người
yêu thích nghệ thuật thư pháp ngưỡng mộ như một kiệt tác.
Chúng được thiền sư Kosen viết ra từ hai trăm năm trước.
Khi vị thiền sư
viết những chữ này, ngài đă viết trên giấy, và từ mẫu chữ
trên giấy, những người thợ mới khắc lại thành chữ lớn hơn
trên gỗ. Trong khi ngài viết, có một chú tiểu bướng bỉnh
luôn ở bên cạnh và giúp ngài mài rất nhiều mực để viết những
chữ này. Chú học tṛ nhỏ bao giờ cũng t́m ra được một điểm
nào đó để phê phán chính xác tác phẩm của thầy. Ngay từ bức
đầu tiên chú đă nói: “Không đẹp!” Qua một bức khác, vị thầy
hỏi: “Bức này thế nào?” Chú kêu lên: “Tồi quá! C̣n tệ hơn cả
bức trước.”
Ngài Kosen vẫn
kiên nhẫn viết hết bức này đến bức khác, cho đến khi đă chất
chồng đến 84 bức mà vẫn không được chú học tṛ tán thưởng.
Rồi khi chú học
tṛ nhỏ có việc phải bước ra ngoài trong chốc lát, ngài
Kosen liền nghĩ: “Đây chính là cơ hội để ta tránh được đôi
mắt tinh nhạy của nó.” Và ngài phóng bút một cách vội vă,
hoàn toàn tập trung vào nét bút, viết ngay ba chữ “Đệ Nhất
Đế”.
Chú học tṛ nhỏ trở vào
reo lên: “Ồ! Kiệt tác!”
Viết sau khi dịch
Khi đọc câu
chuyện này, hầu hết chúng ta đều thán phục thiền sư Kosen đă
tạo ra một kiệt tác có một không hai lưu truyền măi đến ngày
nay, nhưng ít ai trong chúng ta nhận ra rằng chính chú tiểu
vô danh trong câu chuyện đă góp phần quyết định trong việc
tạo ra kiệt tác này.
Đây chắc chắn là
một chú tiểu có thiên tư bẩm sinh cực kỳ bén nhạy, v́ chú đă
liên tục đưa ra được những phê phán chuẩn xác khiến cho vị
thầy của chú không sao bảo vệ được tác phẩm của ḿnh. Nếu
chú chỉ khen chê một cách tùy tiện, chắc chắn thầy chú đă
không ngần ngại thưởng cho chú một gậy và đuổi cổ ra ngoài
để ông dễ dàng tập trung vào công việc. Nhưng v́ ông cũng
thừa nhận chú có “đôi mắt tinh nhạy” nên vẫn kiên tŕ chấp
nhận những lời phê phán của chú. Và điều này được xác định
một cách chắc chắn qua việc chính chú là người đầu tiên thừa
nhận tác phẩm (thứ 85) của ngài Kosen là một kiệt tác. Hai
trăm năm trôi qua và tất cả mọi người đều đồng ư với chú.
Và cũng chính chú là
người tạo ra tâm trạng thích hợp để ngài Kosen thực hiện tác
phẩm. Sau 84 lần “bị chê”, vị thiền sư đă trở nên e dè trước
đôi mắt tinh nhạy của chú, và ngài vui mừng nắm lấy cơ hội
chú học tṛ nhỏ vắng mặt trong chốc lát để cố gắng hoàn tất
tác phẩm trước khi chú bé trở vào. V́ thế, ngài đă phóng bút
một cách vội vă và tâm trí không một chút xao lăng, hoàn
toàn tập trung, cố viết cho xong ba chữ “Đệ Nhất Đế” trước
khi chú học tṛ nhỏ trở vào. Chính trong tâm trạng tập trung
hoàn toàn đó mà tác phẩm này được ra đời.
Nguyên
Minh dịch và chú giải
http://rongmotamhon.net/mainpage/detail.php?ID=467&p_id=30